Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người. Thi thoảng chúng bay rợp trời.
Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ.
Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi.
Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay. Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.
Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ.
Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời.
Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn. Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.
Cũng không được đọc truyện nữa. Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.
Ta chờ ai đó đến hỏi ta. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa. Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần.
Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực… Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.