Rồi mỗi cử tri đó đều ngạc nhiên nhận được của ông một bức thư đề: "Bạn Bill thân mến".Thôi, việc đã vậy rồi, nói cũng vô ích.Cho nên tôi đau lòng thấy mỗi năm những cây đó bị những đám cháy tàn phá, không phải do tàn thuốc mà do sự vô ý của tụi con nít chơi nghịch trong rừng, bắt chước dân lạc hậu, xếp đá làm ông táo để nấu nướng.Ông nói với các nhà nhiếp ảnh rằng: "Anh em còn lạ chi việc đó.Họ sống bên nhau, như để trả một cái nợ tiền kiếp cho nhau vậy.Ráng sức lắm mới giữ được nụ cười trong cả bữa tiệc mà tôi đau khổ như bị hành hình vậy.là người được giao trách nhiệm đảm đương công việc đó bị những nhà thay mặt đủ các hiệu máy lại quấy rầy.Hỏi họ vài câu rồi để họ mặc ý diễn thuyết.Khi viết xong, ông đọc cho bà mục sư nghe.Trong những lớp học của tôi, đã được nghe vài y sĩ công nhận lời đó.