Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn.Suy nghĩ về lẽ nhân quả, người ta sẽ mất vẻ mặt vô lý, không thấy bực mình hay đau khổ khi gặp nghịch cảnh, người ta sẽ thấy nỗi khổ ở đời giảm đi mà niềm vui thì tăng lên.Tôi chỉ có thể xét một trường hợp thôi và trường hợp đó không thể là trường hợp trung bình, vì không có trường hợp nào là trường hợp trung bình, cũng như không có người nào là người trung bình.Và càng ít suy nghĩ bao nhiêu thì càng ít có lý trí bấy nhiêu.Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới.Nếu một người đứng trên bờ hồ tắm và hỏi bạn: "Tôi phải bắt đầu nhảy ra sao đây?" thì chắc chắn bạn đáp: "Cứ nhảy đi, bình tĩnh mà nhảy".vạn sự đều tuỳ thuộc vấn đề đó cả.Hỡi người đời, anh phải tự biết anh.Phải học tập một cái gì đó lâu dài.Ăn chỉ mất nữa số giờ đó thôi, nhưng tôi xin để trọn thời gian đó cho bạn muốn làm gì thì làm.
