Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì.Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này.Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người.Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình?Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình.Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn.