Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy. Hoặc: Môn này không phải học. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng.
Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.
Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật.
Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất.
Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra.
Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Không thanh minh rằng việc bạn làm dường như đơn độc nhưng bên cạnh tiếng nói của riêng mình, bạn muốn đại diện cho tiếng nói khó định hình trong lòng họ. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.
Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình). Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Đời sống họ không cần những sự kinh động.
Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích. Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ.
Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.
Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Quần áo độ này mặc rộng ra. Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ.