Tôi ngó tay tôi chỉ thấy còn da với xương.Các vị bác sĩ ngạc nhiên vô cùng.Thời oanh liệt của tôi quả đã qua hẳn.Vậy nói riêng về bộ óc thì "sau 8 hay giờ làm việc, nó vẫn minh mẫn như lúc mới đầu".Chiếc xe cứ thế chạy thẳng lên lề cỏ và đâm vào một gốc cây.Từ đó, tôi phát đau lưng.Tôi nghĩ rằng một ngày kia loài người sẽ bị tiêu diệt, cũng như những quái vật ấy."Mới đây", theo như lời cụ Nguyễn Hiến Lê thuật lại ở trên, cách nay khoảng ba mươi năm rồi.Có khi tôi hỏi tại sao họ lại lựa nghề đó, học nghề từ hồi nào và đã hớt được bao lâu cái đầu rồi.Vì tôi lớn con và cặp má phính Nên tôi có vẻ mập.
