Ông ta đốt vì chúng bổ ích. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Bạn cần trả công và cả tự do.
Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử.
Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.
Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.
Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo.
Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân.
Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về.
Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.
Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Và lại thấy quyển sách bị xé. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm.
Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. What Ive felt what Ive known never shine through what I know Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại.