Khi chỉ còn lại một mình, James cảm thấy thật sự bối rối.Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết.Bất chợt anh nhớ lý do đã đưa anh đến đây.Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau.Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui.Nhưng khi tớ hỏi vì sao cô ấy lại tự quyết những điều không thuộc thẩm quyền của mình và liên hệ với những người đó mà không hỏi ý kiến tớ, cô ta cho rằng dựa trên những gì tớ đã dặn dò thì cô ta có toàn quyền quyết định đối với dự án đó, và cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cần thiết để đảm bảo dự án được thành công.Nhưng quả thật, với một khối lượng công việc như thế, anh dường như không còn thời gian để chú tâm đến mọi thứ chung quanh và áp lực công việc khiến anh quên khuấy những nguyên tắc nhã nhặn trong giao tiếp.Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình."À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác:Xảy ra chuyện gì thế hả? - Jones lưu lại công việc đang làm dở dang trên máy tính rồi dời bước sang chiếc ghế bành gần đó.
