Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn. Nghĩ có vẻ khúc chiết. Không lại phản tự nhiên quá.
Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.
Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu. Nhưng họ không cũ lắm.
Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng.
Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay. Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự. Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình.
Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.
Tôi kém nhất khoản này. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.
Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này. Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em.
Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền.
Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Đã đi một số cây số.