Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy.Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp.Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng.Sao lại xé sách hở con.Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này.Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu.Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.