Vẫn chứng nào tật nấy. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.
Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi.
Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Cần quái gì sự thật và lí do. Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.
Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều.
Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu. Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả.
À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Và bạn có quyền viết cái bạn viết.
Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân.
Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô.
Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.