Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Một cái gì đó kinh điển. Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào.
Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác.
Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi. Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn.
Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm.
Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ.
Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết.
Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến.
Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành. Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ.
Đúng vào lúc họ cần một niềm tin. Nhưng tôi không muốn có thái độ của một kẻ bỏ chạy. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.
Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.