Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế.
Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.
Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị.
Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả.
Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng.
Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi.
Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. Nhưng mà này không được bi quan.
Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại.
Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Vào đây, trời trở nên dịu hẳn.
Mà đời người thì có mấy đâu. Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…