Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng. Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho.
Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố.
Đã thế lại còn không chịu quay bài. Nhà bạn có nhiều người làm trong ngành, có người nói đùa đùa thật thật: Thắng thì ai chả thích nhưng chỉ mong Việt Nam bị loại ngay từ vòng đầu. Em sẽ thôi là một sinh linh.
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.
Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt. Tôi không có nghị lực.
Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác. Chỉ còn dòng máu là hoang dã.
Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.
Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Chậc, kể ra dài phết. Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình.
Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Người bảo đời là bể khổ.
Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.