Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.
Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.
Mấy người này trông nhát lắm. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.
Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua.
Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông. Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy.
Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì.
Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống. Bố mẹ con cũng buồn.
Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Liên miên liên miên đục vào óc.