Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi.Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ.Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh.Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó.Chúng là những kiệt tác.Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người.Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.
