Có lần Bernard Shaw nói: "Dạy người ta thì người ta không bao giờ đọc hết".Ông ta nói trắng ngay: "Này cô, tôi đã thấy cô diễn và biết cô mắc cỡ vì bộ răng của cô".Tôi rán suy nghĩ tìm một giải pháp.Ông không biết chút gì về môn hội hoạ hết, nhưng ông cứ vẽ càn cho óc khỏi phải lo lắng.Tôi đã dùng phưng pháp đó tám năm.Vì chỉ có cơm hôm nay mới là thứ cơm ta có ăn được.BẢY CÁCH LUYỆN TINH THẦN ĐỂ ĐƯỢC THẢNH THƠI VÀ HOAN HỈVà nhờ Trời phù hộ, sáu tháng sau y trở về Tokyo, thế là hết lo.Tôi sợ hãi, không biết nên làm gì, nước mắt chảy ròng ròng.Nhưng chúng ta đã chấp nhận thấy giá trị của hạnh phúc chúng ta sẵn có chưa? Nhất định là chưa! Ông Schopenhauer đã nói: "Chúng ta ít khi nghĩ đến những cái chúng ta có, mà chỉ nghĩ đến những cái mà ta không có là nguyên nhân hầu hết những thảm trạng đời ta.