Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Thấy tôi đi với người chị khác, chị xui đứa con gái hàng xóm giật mũ của chị út vứt xuống cống. Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng.
Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì.
Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó.
Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Tôi và thằng em lại về.
Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Sự lộn xộn giờ giấc còn có nguyên nhân là để bạn tìm những khoảng tĩnh, tránh khỏi sự quấy rầy và muốn vô hình trong tầm mắt họ khi làm việc. Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi.
Định kiến tàn sát sự phong phú. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống.
Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng.
Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy.