Nhưng mỗi lần nói trước đám đông, tôi can đảm được thêm một chút. Vậy ông ta có may mắn thì sống dược khoảng 14 năm nữa thôi. Đến lúc khám bệnh, câu đầu tiên bác sĩ hỏi bạn tôi là câu nầy: "Ông ưu tư nỗi gì mà đến tình trạng ấy?" Và ông khuyên: "Nếu ông không quẳng gánh lo đi thì ông còn nhiền biến chứng khác như đau tim, vị ung và tiểu đường.
Tôi hỏi: "Có phải ông muốn nói rằng ông đã hoàn toàn trừ hết được nỗi lo lắng không? "Ông đáp: "Tôi tưởng có thể chân thành nói rằng đời tôi bây giờ gần như tuyệt được hết nỗi lo rồi. Cỏ xanh trong vườn cũng vậy. Trái tim của bạn cũng thông minh, chẳng kém gì quân lực Hoa Kỳ.
Mấy năm trước, có lần lên thang máy trong một ngôi nhà chọc trời ở Nữu Ước, tôi thấy người coi thang cụt bàn tay trái. Công cuộc buôn bán thật là phát đạt. Đã có lần tôi đem điều này hỏi ông David M.
Năm chục năm trước, khi Arnold Bennet khởi sự viết tiểu thuyết ở Luân Đôn, ông còn nghèo lắm. Tôi nói vậy vì tôi đã được kinh nghiệm. Sau cùng bạn bình tĩnh xem xét có cách nào cải thiện tình thế được không - cái tình thế mà bạn đã chịu nhận trước rồi đó.
Hơn nữa, Người đã chỉ cho các bà cách làm tăng vẻ đẹp. Ông thường lo sợ không sống được tới sáng hôm sau. Bạn chẳng làm được gì cả, nhưng về nhà, bạn thấy mệt, đầu như búa bổ.
Ngay đến nay, tôi vẫn sung sướng đã được nằm tĩnh dưỡng trong một năm,vì đó thực sự là một năm hạnh phúc và hết sức hữu ích. Một vai trong kịch, đại tá Andy nói: "Những kẻ may mắn là những kẻ có một việc làm hợp lý". Khi làm việc, tôi đặt một chiếc mũ màu nâu trên bàn để luôn luôn nhớ rằng thân thể phải mềm như vậy.
Hai vợ chồng ông tưởng không sao chịu nổi cảnh từ biệt đó. Nhờ nhận thấy mình không cô độc nữa, dù nằm trơ trọi trong cái hang giữa băng tuyết, ở nơi sơn cùng hải tận, mà ông khỏi chết. Không bao giờ tôi quên được hôm tôi bắt đầu nhận việc.
"Theo luật trung bình nỗi lo lắng đó sẽ không xảy ra đâu". Bạn nên nhớ, lời khuyên của họ có khi sai lầm một cách buồn cười được. Tại sao vậy? Vì những người ở trong những phòng ấy thường mê man vào công việc của họ, không còn thời giờ để lo nghĩ về mình.
Trong kỹ nghệ, những người bệnh thần kinh cũng do những nguyên nhân ấy. Bà vui vẻ vẫy lại và bảo: "Con đợi đó nhé. Pierpont Margan, một trong những nhà tài chánh đại tài, buổi chiều thứ bảy thường một mình lại nhà thờ Trinity ở đầu đường Wall Street quỳ gối cầu nguyện.
Gặp gió mùa, dông tố, đáng lẽ chết vì sợ, thế mà không. Chẳng bao lâu biết tường tận từng nơi từng chỗ, trong khu phố thường chơi đùa với các bạn, biết tường tận đến nỗi chơi trò gì có chạy đua là đều thắng. Trong đời sống dài đằng đẵng suốt bốn thế kỷ đó, nó bị sét đánh 14 bận và trải qua biết bao lần tuyết băng, dông tố mà vẫn sống.