Cầm chiếc roi mây, bạn có thể bắt con nít vâng lời được. Công việc hầu khách thật là hoàn toàn. Chalif, một người hoạt động nhiều cho các hội hướng đạo sinh.
Bạn không phải là một Coolidge, một Mc. Nói chung, thì người mua phần nhiều sòng phẳng, chịu giữ lời. Nơi đó kêu là Lâm viên (.
Gia đình tôi có việc làm lâu trong chánh phủ ở miền Messachusetts cho nên tôi lấy làm vẻ vang về quê hương tôi lắm. Tôi thành công nhờ thái độ nhũn nhặn, thân mật, hiểu biết của tôi". Tôi tự nhủ: "Nghĩ cho cùng, nếu mình ở vào địa vị bà ta, chắc mình cũng cảm giác như bà ta, phải ráng hiểu quan điểm của bà ta mới được".
Trong những cuộc tình duyên bất hạnh đó, có bao nhiêu cuộc rẽ thúy chia loan, vì những bi kịch hẳn hòi? Tôi cam đoan là ít lắm. Có một định luật quan trọng nhất mà chúng ta phải theo khi giao thiệp. Tôi biết rằng nếu những máy đó làm cho ông vừa lòng, thì ông sẽ đặt mua 700 máy khác.
Chê một đứa nhỏ, một đức lang quân hay một người làm công rằng họ đần độn, không có một chút tài năng gì, rằng họ "đầy bị thịt", "đoảng vị", chẳng được việc gì, không hiểu chút chi hết, tức là diệt hết ý muốn tự cải của họ đi. Sự thỏa mãn về nhục dục chỉ là một trong nhiều những thú của hôn nhân; nhưng thiếu điều kiện đó thì cả tòa hạnh phúc sẽ sập đổ. Tôi xin gởi một bản theo đây biếu ông.
Nhà buôn ở arizona nghĩ rằng ông lớn đó biết điều lắm và biết sự xét đoán của thân chủ là có giá trị. còn cần phải học rất nhiều. Nhưng vấn đề không phải ở đó.
Giữa sự kinh ngạc của mọi người, Hoàng đế đâm hoảng, cậy Vương hầu Von Bulow nhận giùm hết trách nhiệm thay vua. Nhưng trăm người đàn ông thì không có đến một người chịu gắng sức thành công trong hôn nhân. Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới.
Thì cô ta ăn tiền của tôi, phải khen tôi là sự dĩ nhiên. Bức thư đó làm cho tôi thấy tôi quan trọng. Lần này bà mở toang cửa ra và hỏi: - Sao ông biết là gà tàu? - .
Chỉ có thể nói khào khào, nho nhỏ, không ai nghe rõ được cả. Nhà xuất bản khen nó, là đủ rồi! Có người nhận là nó có tài rồi! Nó sung sướng tới nỗi nó đi lang thang ngoài phố, hai hàng lệ ròng ròng trên má. Thiệt ra, hết thảy mọi người - cả người mà bạn thấy trong gương của bạn nữa - cũng tự quý trọng mình, và cảm thấy mình cao thượng đại độ hơn người.
Ông hội trưởng một nhà ngân hàng lớn ở Nữu Ước, sau khi nghe vài bài giảng của tôi, có tả rõ cách sửa mình của ông như sau này mà chính ông đã kiếm ra được từ lâu. Nếu tôi không biết cách kiếm những thị hiếu và những cái ông ấy mê nhất thì bây giờ chắc vẫn còn phải năn nỉ ông ấy mua giúp cho nữa". Kha Luân Bố đòi cho được cái danh là: "Đề đốc Đại Tây Dương và Phó vương ấn Độ".