Bạn nghĩ xem điều gì sẽ xảy ra trên hành tinh này nếu như ý thức của nhân loại vẫn giữ nguyên không thay đổi?Tất cả mọi hình tướng đều vô thường.Sau đó, hãy xem xét đến các đặc điểm của hoàn cảnh sống.Lúc ấy thời gian theo đồng hồ đã biến thành thời gian tâm lý.Không gian là cái không một vật, cho nên nó không bao giờ được tạo dựng.Bạn xem thời gian là phương tiện để cứu rỗi, trong khi thực ra nó là trở ngại lớn lao nhất cho sự cứu rỗi.bất kỳ thỏa mãn nào họ đạt được vẫn cứ luôn ngắn ngủi, cho nên điều kiện thỏa nguyện thường được phóng chiếu một lần nữa vào một điểm tưởng tượng cách xa cái bây giờ và ở đây.Khi bạn tiến sâu hơn nữa và lãnh địa “vô niệm”, như cách gọi ở phương Đông, bạn thể hiện được trạng thái ý thức thuần khiết.Nó không thể trở thành đối tượng của kiến thức.Lúc ấy thình lình xuất hiện sự tĩnh lặng nội tại.