Đúng như ông Algamish dự đoán. Đối với công trình này, nữ hoàng Semiramis được xem là người có công đầu tiên. Sharru Nada, ông hoàng thương lái, đang ngồi oai vệ trên lưng con lạc đà dẫn đầu đoàn lữ hành trở về Babylon sau một chuyến buôn dài ngày.
- Con trai à! – Cha tôi bảo. - Trong hai tháng, tôi đã sáu lần đến gặp ông chủ để đòi tăng lương, nhưng không đem lại kết quả gì cả. Đối với người cho vay, ông ấy lấy anh để làm vật chứng vay tiền đấy.
Thế là, tôi được giao cho bà Sira và ngày hôm đó tôi phải dắt lạc đà cho bà ta trong suốt cuộc hành trình về quê thăm mẹ bà ấy. Nếu ông không làm việc, ông sẽ không tìm được niềm vui trong cuộc sống. - Cha đã từng nghĩ như thế khi bằng tuổi của con, con trai ạ! Thế đấy, rồi nhiều năm trôi qua, cha chẳng thể làm được điều gì cả.
Sau đó, cháu tha hồ tổ chức nhiều bữa tiệc như thế mà không ảnh hưởng đến số tài sản của mình. Tất cả đều được tôi cất giữ cẩn thận trong cái hòm này. Hai năm sau đó, tôi mới gặp lại ông Algamish.
- Bậy nào! Không phải tôi đang túng thiếu hay thua bạc gì cả. Trong cuộc hành trình đó, hai người bạn mới quen đã tin cẩn tiết lộ cho con biết, tại Nineveh có một người giàu đang sở hữu một con ngựa mà ông ta cho là chạy nhanh không có đối thủ. - Giàu đến nỗi nhà vua phải tìm tới ông ta để nhờ hỗ trợ về vấn đề ngân khố.
- Để bắt đầu cuộc thảo luận, trước hết chúng ta cần nghe những câu chuyện về sự may mắn mà một số người đã từng gặp, như người thợ dệt vài của chúng ta ngẫu nhiên nhặt được vàng mà không cần một sự nỗ lực nào. - Chắc cậu không biết, hiện giờ chính tôi cũng là một nô lệ. Kalabad ngừng kể và chăm chú nhìn vào những gương mặt của các chàng trai:
Vào thời đó, Cyrus, một trong những vị vua có tham vọng chinh phục các vương quốc lân cận, thể hiện ý đồ xâm lược Babylon. Điều may mắn là trong suốt thời kỳ tồn tại lâu dài của mình, Babylon không sản sinh ra các vì vua tham bạo có ước vọng chinh phục toàn thế giới. Người nô lệ quay về trang trại bẩm báo, người nông dân bèn bảo:
Ngày mai khi mặt trời ló dạng, ông sẽ có được điều ông muốn. Mà thật ra, họ sống cũng không khác gìèo khó. Ông nghĩ đã tới lúc mình cần nghĩ cách làm thế nào để có thể kiếm ra tiền và chuộc lại sự tự do cho mình.
Ngoài ra, còn một cách nữa đảm bảo số tiền cho vay của tôi không bị mất đi. Sau đó, có thể nói rằng con đã rơi vào những ngày tháng khổ cực và vất vả nhất trong cuộc đời. Họ là những người thu mua gia súc giống tôi.
- Anh hãy làm ơn nói cho tôi biết đi, anh Godoso! Khi chúng ta tới Babylon, liệu chúng ta có bị bán vào trong những bức tường thành kia không? – Chúng ta tụ họp ở đây là để thảo luận, xem xét mọi khía cạnh của các vấn đề. Với giọng trầm ngâm như hồi tưởng lại quá khứ, ông ta kể lại: