Ông Hurock hứa làm như va muốn, và sau cùng dắt con "ngựa con bất kham" đó ra sân khấu để được hoan hô như vũ bão như mọi tối. Nhưng vấn đề không phải ở đó. Tôi ở Alger được đúng hai mươi bốn giờ đồng hồ.
Rồi nó lại bận bi-gia-ma như người lớn. : "Trong luật hàng hải, thời hạn tiêu diệt thẩm quyền là sáu năm phải không?". "Nên ôn tồn, ngọt ngào, không nên xẵng".
Những kẻ đó sướng hơn chúng ta nhiều lắm. Người đó, cũng không xa lạ gì với bạn. "Vậy xin ông gởi ngay cho chúng tôi những điều nên biết về chương trình và thời biểu.
Lần đầu tiên trong đời tôi, tôi tự buộc tội tôi - mà thú vị chứ! Tôi tiếp: - Đáng lẽ tôi phải có ý tứ một chút. Mỗi lần ông bổ dụng một người vào một địa vị quan trọng, ông để cho thủ lãnh các đảng chính trị tưởng rằng chính họ đã lựa người đó. Nhưng không thể nào nói cho lão già cứng cổ và xuẩn đó nghe được hết.
Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó. Đừng bao giờ để người đó trả lời "không" hết. Lincoln đã nói để trút những nỗi suy nghĩ nó đè nặng trong lòng ông, như vậy để cho óc ông được sáng suốt.
Sau khi mất hàng tuần cổ động ráo riết trong đám thợ để mở sẵn con đường hòa giải, ông diễn thuyết trước đám thợ đình công. Cái đó cũng là sự thực nữa. ít lâu sau cuộc đại chiến, tôi được một bài học quý báu.
Làm được như vậy thì cả thế giới giúp ta thành công và suốt đời chẳng bao giờ ta bị thất bại vì cô độc. Chúng tôi xin ông giúp chúng tôi để tránh những bất tiện đáng tiếc do tình thế đó mà ra. Tôi tự nhủ: "Nghĩ cho cùng, nếu mình ở vào địa vị bà ta, chắc mình cũng cảm giác như bà ta, phải ráng hiểu quan điểm của bà ta mới được".
Ngay từ hồi sơ sinh, bất kỳ một hành động gì của ta cũng vì lợi hết. Tôi vui vẻ và thẳng thắn nhận ngay như vậy. Một cái nhọt tại cổ người đó làm cho người đó lo lắng hơn bốn chục nạn động đất ở Châu Phi.
Tôi cũng biết đó là một sự khó khăn. Tính tình hoặc thể chất khác thường. Đây là phương pháp của ông: khi có một ghế quan trọng nào trống, ông mời hết các nhà thủ lãnh lại hỏi, theo ý nên tiến cử ai.
Bà ta hé mở cánh cửa rộng thêm chút nữa rồi nhìn chúng tôi từ đầu tới chân, với một vẻ nghi ngờ. Bà ấy: "Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy. Các em đã cho tôi một bài học mà tôi sẽ ghi nhớ suốt đời.