Có vậy, chúng ta mới có thể sử dụng những phẩm chất tích cực để thể hiện những "vai diễn" mà không đánh mất bản chất thật sự của mình.Ví dụ, Leonard de Vinci muốn khám phá ra cách giúp con người bay.Và bản thân chúng ta cũng không quên trách nhiệm của riêng mình trước sự đóng góp của người khác.Những suy nghĩ này bào mòn sự thanh thản vốn có trong tâm trí ta.Tôi thở sâu và khi thở ra, tôi xua tan mọi lo lắng hay căng thẳng.Vì chúng ta không quan tâm tới chất lượng những hành động của mình nên dẫn tới công việc kém hiệu quả, chất lượng thấp, đánh mất lòng tin và sự tôn trọng của người khác và cuối cùng, chúng ta sẽ tự đẩy mình tới chỗ trở nên trì trệ, mụ mẫm.Chúng ta cũng có xu hướng phớt lờ thực tế là những hành động đó được hình thành trên cơ sở những niềm tin và những giả định vốn là nền tảng tạo nên bản tính con người chúng ta.Một hạt giống có thể mang đến cả sự tích cực lẫn tiêu cực, phụ thuộc vào trạng thái, quan điểm và tính cách của người gieo trồng hay của chính bản thân chúng ta.Sự thành công chỉ đến khi chúng ta có những quyết định hợp lý, đúng lúc.Chúng ta thường nghĩ nhiều về hành động của người khác và những gì diễn ra xung quanh hơn là nhìn vào chính bản thân mình.
