Vừa nói, tôi vừa viết hai điều hại đó trong cột "Hại", rồi đưa tờ giấy cho ông ta và nói: "Xin ông cân nhắc kỹ lưỡng lợi và hại đi, rồi cho tôi biết ông quyết định ra sao". Trong cột "Lợi", tôi biên mấy chữ này: "Phòng khiêu vũ sẽ trống" và tôi bàn miệng thêm: "Như vậy ông có thể sẽ cho mướn để khiêu vũ hay hội họp. Kết quả thiệt khác hẳn với lần trước.
Cách đây hai mươi lăm thế kỷ. Họ nhất định muốn người khác phải chú ý tới họ. Họ tôi gốc ở Hòa Lan qua cư trú ở đây gần được hai trăm năm rồi".
Ông tìm cách biết rõ về gia đình, nghề nghiệp, màu sắc chính trị người đó, ghi nhớ lấy rồi, lần sau gặp lại, - dù là cách một năm đi nữa - ông cũng có thể vỗ vai người đó mà hỏi thăm về vợ, con, cả đến những cây trồng trong vườn người đó nữa! Vậy thì tới đâu ông cũng có bạn thân, có gì là lạ? Mấy tháng trước cuộc bầu cư Tổng thống Roosevelt, Jim Farley viết mỗi ngày cả trăm bức thư cho dân miền Bắc và miền Tây. Không phải dễ, vì mình không quen người ta. Nhưng vài hôm sau, người quản lý khách sạn kêu điện thoại bảo tôi mang mẫu bánh lại để tính giá cả.
Trong tuần lễ bày hai con chuột đó ra, số hàng bán được tăng lên năm lần. Hai mươi sáu tiệm, cao lâu hợp lại thành công ty đó và cùng theo một chính sách đặc biệt, lấy "danh dự" làm trọng. Rồi sáng hôm sau, tôi nhận được của ông một bức thư.
"Ông trả công tôi; vậy tự nhiên tôi phải làm vừa ý ông. Một khi bạn đã định kỹ những hành vi đẹp đẽ, cao cả, bạn muốn làm thì tự nhiên ngày tháng sẽ đưa cơ hội thuận tiện tới lần lần cho bạn thực hiện được ý bạn. (Tôi phải nói rằng bà phỏng vấn anh chàng ấy ở trong khám).
Đành hủy tờ giao kèo, chớ biết sao bây giờ! Em sẽ thiệt 2. Tức thì bà thay đổi chiến thuật. Vậy, nếu bạn muốn cuốn sách này giúp ích cho bạn được lâu dài, xin đừng tưởng rằng chỉ đọc nó một lần là đủ.
Như vậy, tôi xét theo quan điểm bà ta và xin lỗi bà thì bà ta cũng xét theo quan điểm của tôi và xin lỗi tôi liền. Tôi thích dắt con chó nhỏ của tôi lại nơi đó dạo chơi. Công việc của hãng chúng tôi có từng mùa.
Nhưng ông không tiến được một bước nào hết. - Tôi tưởng ông ấy hơi cụt hứng vì ông ta từ xa lại cốt ý là để "xài" tôi cho hả. Nhưng tôi ngừng lại và quay lại nói: "Tôi khen thầy.
Khi đi qua một gian nhà sạch sẽ, ông hỏi: "Tại sao bọn này không dùng điện?". Nhưng có tới một triệu người ấn Độ, khinh bạn tới nỗi không chịu mó tới thức ăn mà bóng nhơ nhớp của bạn đã phớt qua; vì sợ lây cái nhơ nhớp qua họ. Tự nhiên, tôi trọng những tài ba đức tính đó.
Tôi muốn xin bà bán cho tôi một chục trứng mới. 2- Một nụ cười không làm nghèo người phát nó nhưng làm giàu người nhận nó. Nó muốn giết người là giết, không vì một lý do gì hết".