Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái.Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo.Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết.Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu.Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè.Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy.Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an.Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc.Như thế vẫn chưa đủ cho một con người.Viết thế đủ chưa nhỉ.
