Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân.Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ.Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi.Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng.Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả.Chính em đã từng bảo như vậy còn gì.Để tí nữa em bảo cháu vào.Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.Bác không thoát được ra đâu.
