Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Đến tầng mà lúc về tôi hỏi cậu em mới biết là tầng 3.
Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.
Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo.
Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình). Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi.
Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy.
Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Chỉ là chuyện phiếm thôi. Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ.
Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi.
Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách.
Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công. Dù đôi khi như leo cột mỡ. Nó muốn khám phá tôi.