Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi.Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh.Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em.Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối.Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần.Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ.Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn.Mấy ý tứ chợt ngân nga:Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí.Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.
