Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.
Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Tôi có làm gì ám muội đâu.
Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận. Mà không xuyên sang tai bên kia.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.
Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận.
Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.
Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết. Điểm Anh thấp hơn thực lực. Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống.
Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào.
Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo.