Như vậy tôi dần dần tập cho họ chú ý tới người.Điều đó chỉ đúng một phần thôi vì tôi biết nhiều người địa vị rất cao mà không hề đặt chân vào một trường Đại học.Vậy phương sách thứ nhất để trị ưu phiền là bắt chước William Osler:Ông bực bội vì những đốm mờ mờ nó đi qua con ngươi ông, làm ông hết còn trông rõ, nhưng khi cái đốm lớn nhất vừa qua khỏi, ông nói: "A! ông nội lại tới.Thật không còn cái gì.Evens được hưởng cái thú thành công như vậy, nếu ông không biết đường diệt ưu tư, nếu ông đã không học được cách chia đời sống ra từng ngày một, ngày nầy cách biệt hẳn với ngày khác.Tôi hoá ra nóng nảy, cáu kỉnh.Tôi nghe bà kể lại chuyện ấy cả chục lần rồi.(Nhớ lại hồi trước mà tôi hoảng: tôi phí biết bao thời giờ và những bàn cãi, lo lắng mà không bao giờ chịu tìm rõ nguyên nhân đầu tiên của nỗi khó khăn hết).Tôi có tỏ ý nghĩ đó với ông Levis E.