Trong một thời gian ngắn, tôi sống nhờ một gia đình nghèo trong tỉnh.Nhưng bây giờ tôi nói giọng chững chạc rằng tôi đến Kanass City để làm việc.Nhưng rút cục ta cần quyết định lấy: Vì ta khéo lựa nghề hay vụng lựa thì chính ta sẽ sung sướng hay khổ sở, chứ nào phải cha mẹ ta đâu.Những người chung quanh tôi trìu mến những người tàn tật như tôi, thì ít ra tôi cũng phải trìu mến lại họ chứ!".Những người sợ sệt nối đuôi nhau hàng giờ tại nhà thương, sở Chữa lửa, sở Công an và cả trong những xí nghiệp để được chủng đậu.Đã lâu rồi, tôi đọc một cuốn sách của James Lane Allen.Cabol (trước làm ở trường thuốc Harvard) mà thôi đâu.Sau cùng tôi bắt tôi nhận một tình thế không thể hay đổi được và nhờ vậy tôi thắng nổi ưu tư và sợ sệt.Bạn nên cầu Trời đừng bao giờ bị bệnh thần kinh thác loạn vì không có nỗi đau đơn vật chất nào có thể ghê gớm hơn nỗi thống khổ của một tinh thần hấp hối hết.Kết quả, mỗi nhân viên phải ôm từng chồng báo cáo về nhà để nghiên cứu.
