Vì thông qua bạn mà thiên nhiên có ý thức về chính mình.“Không, không bao giờ.Chúng ta còn đồng hoá mình với những khổ đau mà chúng ta đã cưu mang.Lý trí của bạn rất sợ hãi khi phải đối diện với một điều gì nó không biết.Cho nên khi bạn tách quá khứ và tương lai ra khỏi nỗi khổ, thì liệu bạn sẽ còn lại cái gì? Bạn chỉ còn lại thể tính chân thật (73) của giây phút này.Đây không phải là một cái gì dính líu cho riêng bạn đâu.Ngôn từ lúc đó chỉ còn là thứ yếu.(34) Nương theo những gì đang có mặt trong đời sống: Khi một cơn bãn cuốn tới, một thân cây biết nương theo chiều gió thì sẽ không bị gãy đổ.Khi bạn nhận thức được điều này, bạn sẽ nhận ra rằng mình có tự do để buông bỏ sự phản khán một cách vô vọng (46), trạng thái thường xuyên có sự xung đột, đấu tanh ở nội tâm, với những gì đang hiện diện trong phút giây này.Suy nghĩ, khi không được cắm rễ trong ý thức, sẽ trở thành một cái gì đó chỉ phục vụ cho quyền lợi của cá nhân và có tính banưg hoại.