Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Tôi cho ông thời hạn ba ngày.
Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Đã đi một số cây số. Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt.
Không cất đấy, làm gì được nhau. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa.
Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai. Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút.
Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn. Đời sống họ không cần những sự kinh động.
Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình.
Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng.
Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân.
Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.
Ngôn từ không có gì mới. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế.