Bức thư đó, ông giữ trên ba mươi năm và đưa tôi coi khi ông lại nghe lớp giảng của tôi.Vậy mà biết bao người suốt cuộc đời bán hàng mà không hề nghĩ tới quan điểm của người mua.ít lâu sau, có người kêu điện thoại nhà tôi chạy lại trả lời.Phương pháp ông giản dị lắm.Một văn sĩ nói: "Say mê nghe lời nói của một người, tức là tôn kính người đó, mà rất ít người không cảm động trước sự tôn kính đó".Chưa bao giờ người ta nghe ông khen những người giúp việc ông như vậy.Nếu tôi đã thành công được chút nào, toàn là do công của nàng vậy".Nếu một y sĩ mổ hạch, lấy chất i-ốt trong đó ra thì bạn sẽ thành ra ngu xuẩn.Đó là quy tắc của mọi sự trọng tài: giữ thể diện cho người ta.Tôi không ngờ ông ủ rũ, lầm lỳ như vậy, khác hẳn với trí tôi tưởng tượng.
