Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng.
Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại.
Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới.
Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến. Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.
Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Nhưng như thế là em còn muốn.
Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi.
Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc.
Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn.
Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ.
Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình. Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả.