Một đứa con nít ban sơ học cũng không bao giờ lầm lẫn như vậy. Cô nhận thấy ông phân tích giá trị từng quân bài kỹ lắm, và biểu ông rằng ông có thiên tư kỳ dị và bất ngờ về lối chơi đó. Thỉnh thoảng phải biết nhịn người.
"Chúng tôi xin trung thành, ngay thẳng, lạc quan, có sáng kiến, hăng hái hợp tác, mỗi ngày làm đủ 8 giờ". Trước hết, bạn hãy nói: "Tôi không trách ông một chút nào hết! Nếu tôi ở vào địa vị ông, chắc chắn tôi cũng hành động như ông". Ông bạn già kể lại: "Khi ông Lincoln nói xong rồi, ông ấy bình tĩnh hơn".
Làm sao luyện được chí đó? Bằng cách luôn luôn tâm niệm rằng những quy tắc dạy trong tập này vô cùng quan trọng. Như vậy người khác sẽ tự đắc lắm. Lúc đó, Thomas Collier Platt thách ông bằng một giọng sang sảng giữa hội nghị: "Vị anh hùng ở núi San Juan mà nhút nhát như vậy sao?".
Franklin Bettger, một biện sư khéo léo nhất trong nghề bảo hiểm nói với tôi: "Từ lâu, tôi đã hiểu rằng với nụ cười, đi đâu ta cũng được tiếp đón niềm nở hết. Sự vội vàng tự buộc tội của tôi đã làm cho ông chưng hửng, hết giận. Nghĩa nó vô cùng và bạn sẽ thường gặp nó trong cuốn sách này.
Nhưng phải có một người chịu trách nhiệm trong vụ này chứ? Nếu ý của ông hay, thì xin ông vẽ bản đồ án khác đi; tuy tôi đã bỏ ra 2. Tôi coi người chị cũng biết chị cẩn thận. Và để đáng được nhận lời khen đó, bà sẽ chẳng quản công trong việc bếp núc.
Hoàng đế đùng đùng cơn giận: "Thì ngươi nói phắt rằng ngươi coi ta ngu như lừa, đã làm những lỗi mà ngươi, ngươi không khi nào làm!". Thiệt tình bạn cũng chẳng cần đọc sách này mới biết cách đắc nhân tâm. Phải khéo léo, đừng khen bất ngờ quá, cho bà khỏi nghi.
Tất nhiên là tôi không muốn trả giá đó. Ông nói: "Người nào đã muốn tu thân tự tiến, không phí thì giờ cãi vã nhau. Viên kiến trúc sư dắt ông Adamson vô phòng ông Eastman, ông này đương cặm cụi trên bàn giấy một hồi lâu mới ngửng đầu lên, tiến lại gần hai ông kia nói: Chào hai ông, các ông có việc chi?.
Tôi không hề nói tới bánh của tôi. Rồi đúng lúc nó đang vinh hạnh, ba nó vào, như vô tình. Như vậy đâu phải cách lấy lòng ông và làm cho ông nghe theo lý luận của tôi.
Tôi tiếp: - Anh Emile, tôi tính thết vài bữa tiệc nữa. Đó, bà Tolstoi phải chuộc những cơn giận, lời dọa nạt, lời trách móc với cái giá đó. Em bé đứt tay hay u đầu, vội vàng chạy lại chìa ra cho người lớn thấy, có khi lại tự va đầu vào cái gì cho u lên để được người lớn thương hại vuốt ve.
Nếu tôi đã thành công được chút nào, toàn là do công của nàng vậy". Bà nhất định không bao giờ để cho ông ở một mình hết, luôn luôn sợ ông có ngoại tình. Vậy muốn gây thiện cảm với ai, xin bạn: ".