Con sông trước mặt thật xanh và êm.Sao lại xé sách hở con.Lúc đó tôi không có nhà.Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm.Bạn không thích sự không nhất quán này.Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.Nó như bộ mặt cái giấc mơ.Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù.Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không?Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng.